vợ ơi yêu lại nhé
Saka Trương Tuyền tin vào tình yêu qua "Cám ơn nhé chồng ơi". Ca khúc mới, Music Tháng Bảy 29, 2021. Saka Trương Tuyền bất ngờ tung ca khúc "Cám ơn nhé chồng ơi" sau một thời gian tìm cho mình nguồn cảm xúc mới vì chính Saka Trương Tuyền không muốn đứng lại vì những câu
Truyện Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé của tác giả Nguyễn Nhiễm - Chương 1: Mang thai rồi. Đọc truyện online. ĐĂNG NHẬP. Truyện VIP; Truyện Tiên hiệp; Từ Lạc nén lại đau xót trong lòng, cười yếu ớt, để lộ cái răng khểnh duyên dáng. "Dù sao anh cũng yêu Tâm Nhã.
Vợ chồng gặp được nhau, yêu nhau, nên duyên vợ chồng và chung sống cùng cung là cả duyên phận. Nên bạn hãy thường xuyên gửi những stt yêu vợ ý nghĩa để tặng cho bà xã nhé. Em yêu hãy nhìn lên trời đi! Các vì sao đang nói thầm với nhau rằng anh yêu em nhiều lắm. I LOVE YOU! Vợ chồng nghĩa nặng tình sâu. Thương nhau đến lúc bạc đầu còn thương
Theo Motthegioi. "Chồng ơi, em trót ngã vào đời người đàn ông ấy" Giữa đêm, anh nghe tiếng vợ mình khóc rưng rức. Quay sang hỏi, chị thì thào: "Em trót yêu anh ấy thật rồi". Câu chuyện đêm hôm ấy đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của vợ chồng anh. Trước nay nó đã
Cũng vì anh đã không lắng nghe những khi em (rất) buồn. Để em vội vàng bước đi (quá) lạnh lùng. Lần sau cuối xin em thứ tha mong em đừng khóc. Hãy cho tình yêu hiểu ra để rồi thêm một lần nữa yêu. Sẽ mãi luôn yêu em, luôn bên em, quan tâm em mỗi ngày. Vì anh không muốn mất
Rencontre Femmes Des Pays De L Est.
Không khí trong phòng trở nên ám Thành cứ thế ôm vợ, thì thào bao lời muốn nói trong lòng cho cô nghe. Từ Lạc nghe anh nói, cảm xúc cũng thay đổi lâu mới lên tiếng, "được rồi, đừng có thả thính nữa, mau ngủ."Đoạn cô nằm xuống, kéo chăn, cả người quấn chăn kín mít. Diệp Thành nhìn bộ dạng vùi người trong chăn của Từ Lạc như đà điểu ngứa ôm cả người lẫn chăn, áp người gần hơn chút nữa, "sau này, em mãi mãi ở đây, hai ta ở chung một nhà, ngủ chung một giường, em đừng có đi nữa được không?" Lời nói này có bao nhiêu là tha Lạc ở trong chăn ho khan một tiếng. "Chẳng phải đồng ý với anh rồi còn gì, hỏi hỏi hỏi, anh là máy lặp lại hả?"Diệp Thành cười cười đáp "Mỗi một lần nghe thấy đáp án khẳng định của em, trong lòng anh lại kích động một lần.""Đồ đáng ghét này." Cả người Từ Lạc quấn chăn, giống như con sâu to cử động, bỗng nhiên ngồi bật dậy, liếc qua Diệp Thành, "Diệp Thành, cái đó....em chỉ đồng ý chung một giường thôi....còn chuyện kia thì....""Chuyện nào?" Diệp Thành tò mò."Chính là...." Từ Lạc ấp lòng Diệp Thành đã rõ cô muốn nói gì, nhưng lại cố ý muốn trêu chọc vợ một chút, "rốt cuộc là chuyện gì?""Hứ, đồ tra nam này, anh còn giả bộ thuần khiết," Từ Lạc không vui cáu giận, "là quan hệ tình dục, quan hệ vợ chồng ấy, biết chưa?"Cô hừ lạnh một tiếng, "em nói là tha thứ cho anh, nhưng mà vẫn chưa có suy nghĩ sẽ có chuyện kia với anh đâu, cho dù chung giường, nhưng vẫn phải có ranh rới."Diệp Thành đương nhiên biết, hiểu rõ, việc Từ Lạc chịu ngủ trên cùng một giường với anh, đã là một bước tiến triển dài rồi. Còn muốn thêm một bước thân mật hơn nữa trên thân thể, tạm thời vẫn chưa thể ôm cô, vỗ nhẹ sau lưng, "anh biết, nên là anh không có ép em, em yên tâm."Từ Lạc đưa lưng về phía anh, cười khúc khích châm chọc "Vậy ban nãy, anh nói xem, lúc anh đè trên người em, phía dưới anh gồ lên cái gì? Đừng nói với em là, khi không, nó cũng tự dưng biết chào cờ nhé."Diệp Thành chợt đỏ mặt, lúng túng ho khan một làm sao được, anh là đàn ông, ôm vợ ngủ, lại chính là ôm người mình yêu nhất, khó tránh khỏi sẽ sinh ra xúc động phản ứng đến dù anh vẫn kiềm chế, nhưng không thể không nói, phản ứng sinh lý mãnh liệt của anh cứ kêu gào không ngừng, anh thật sự muốn Từ Lạc, muốn thân mật với cô, cho dù là từ thâm tâm, hay tiếp xúc thân thể."Vậy anh vào phòng rửa tay giải quyết?" Diệp Thành làm bộ muốn từ trên giường rời Lạc day day trán, "thôi đi, giằng co mãi, mau ngủ đi, dù sao thì, sáng mai dậy, chỗ đấy của anh vẫn là dựng lên, sáng lên, tối lên, em cũng không quản."Nghe xong lời này, Diệp Thành mới trở lại trong chăn nhìn Từ Lạc bên cạnh, tâm lại ngưa ngứa, vươn tay kéo người qua, nhét chặt vào trong lồng ngực săn chắc của này mới được chứ. Trong lòng Diệp Thành rất thỏa tận lực nhẫn nhịn xuống dục vọng của bản thân, nhưng khổ nỗi, hơi thở dễ ngửi, hương thơm sạch sẽ trên người Từ Lạc lại cứ kích thích thần kinh của chết tiệt mà. Làm sao mà qua lúc lâu sau, anh thở dài nhìn Từ Lạc trong ngực mình, nhẹ giọng nói "Lạc Lạc, em ngủ chưa?" "Chưa, anh định làm gì?" Từ Lạc hung dữ."Có thể cho anh hôn em chúc ngủ ngon không?" Diệp Thành dè dặt đề xuất một thỉnh Lạc xùy một tiếng, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt mong đợi mang theo lửa nóng của Diệp mắng "Thật là, họ Diệp anh quả nhiên là tinh anh thương mại á, giờ còn học được một vốn bốn lời, được đằng chân lên đằng đầu, được voi đòi tiên, lòng tham không đáy, tỉ năm không đổi?" Diệp Thành nhìn khuôn mặt trắng noãn của Từ Lạc được ánh sáng nhu hòa chiếu lên, nhất thời nhịn không được, cúi đầu hôn sâu lên làn da mặt mịn màng một Lạc rõ là thấy phiền, nhưng cô lại không nỡ phản nụ hôn vừa ướt nóng, vừa động như vậy là qua, ai mà ngờ, sau khi hôn xong, Diệp Thành những tưởng anh sẽ ngủ được, nhưng trái lại, chỗ kia của anh lại phản ứng còn lớn hơn, thật sự không xong. Anh đành phải buông cô ra, "anh đi rửa tay chút, em ngủ trước đi."Dứt lời, vội vàng xuống giường, đi vào phòng rửa tay, thật là, cứ kiểu này, anh làm sao chịu nổi, vợ của anh cũng thật biết hành hạ Thành ở trong phòng rửa tay, dùng tay mình giải quyết một hồi, trong lúc đó, ở trong đầu anh, liên tục quay cuồng xuất hiện hình ảnh anh và Từ Lạc từng triền miên trước thể trắng nõn, mảnh khảnh mê người của Từ Lạc lúc cởi bỏ áo váy, làn da mịn màng, trắng hồng ửng lên lúc động tình với anh, sắc mặt và biểu cảm lúc hãm sâu trong dục vọng kia, tiếng rên rĩ khe khẽ của cô khi bị anh mạnh mẽ chiếm bá kia có bao nhiêu là mê người...... Anh càng nghĩ đến càng cảm thấy trong lòng như có mồi lửa nóng thiêu đốt, đợi đến khi rốt cuộc ngọn lửa thiêu này qua đi, anh mới xử lý xong, từ phòng rửa tay đi ra, trở lại gian hơi lâu, trở lại thì Từ Lạc ở trên giường đã sớm ngủ hô hấp của cô nhàn nhạt, khiến Diệp Thành không khỏi cam lòng, anh cẩn thận không gây ra động tĩnh lớn, tránh đánh thức vợ nhẹ nhàng vén chăn chui vào nằm gần cô, Từ Lạc theo bản năng trở mình, bất giác xoay người, ôm lấy cục ấm áp to lớn bên cạnh, ngủ say hơn. Diệp Thành bị cô ôm bất ngờ, cười đến ngọt ngào thỏa mãn, thuận thế ôm người vào ngực thật chặt, thở phào một cùng, sau một thời gian dài, anh lại có thể ôm vợ để ngủ mỗi đêm được rồi....
Từ Lạc dùng 5 năm để yêu Diệp Thành, ấy vậy kết cục của cô vẫn là bị anh đuổi ra khỏi nhà. Đau đớn, dằn vặt, khi biết mình mang thai con anh. Cô một mẹ đơn thân nuôi con.. Rồi một ngày, Diệp Thành lại quỳ trước cô mà nói. Vợ ơi, tha lỗi cho anh, chúng ta yêu lại nhé. Cô có đồng ý tha thứ cho anh hay không? Thể loại Ngôn tình, ngược trước, sủng sau, HE. Nhân vật chính Diệp Thành x Từ này do Nguyễn Nhiễm cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon
Đánh giá từ 119 lượt Bạn đang đọc truyệnVợ Ơi, Yêu Lại Nhé của tác giả Nguyễn Nhiễm. Từ Lạc dùng 5 năm để yêu Diệp Thành, ấy vậy kết cục của cô vẫn là bị anh đuổi ra khỏi đớn, dằn vặt, khi biết mình mang thai con anh. Cô một mẹ đơn thân nuôi con..Rồi một ngày, Diệp Thành lại quỳ trước cô mà nói. Vợ ơi, tha lỗi cho anh, chúng ta yêu lại có đồng ý tha thứ cho anh hay không?Nếu là fan của Nguyễn Nhiễm, bạn có thể đọc thêm Trọng Sinh Để Yêu Lần Nữa Quyển 1,Trọng Sinh Để Yêu Lần Nữa Quyển 2 hayTinh Nhi, Hãy Để Anh Yêu Em Lần Nữa.
Diệp Thành lái xe, chở Từ Lạc và con trai anh về biệt thự Diệp lại nguyên cả một ngày, Từ Lạc cũng có chút mệt mỏi, định tắm rửa sớm một chút rồi đi cô đã tốt hơn nhiều, cũng có thể nhìn rõ đồ vật, không đến mức để mình phải đụng ngã, vì vậy, cô từ chối để Diệp Thành đi vào cùng cô, đóng cửa ầm một cái, chặn luôn người đàn ông với thất vọng đầy mặt ở bên đến lúc cô tắm xong đi ra, chỉ thấy phòng ngủ im ắng, Diệp Thành cũng đã tắm xong từ bao giờ, anh đang chơi cùng con là nói....Là Diệp Thành đang một mình chơi với Diệp Lạc Thiên vẫn chưa có bất kỳ năng lực phản kháng thấy anh giang hai tay nhóc con ra, kéo nhóc múa máy trên dưới mấy cái như chim con, lại xoa đầu nhóc, để nhóc lắc lư hai còn chưa đã ghiền, Diệp Thành cầm chân nhỏ đầy thịt ú nu của nhóc con lên, nhíu mày cẩn thận quan sát một lớn một nhỏ nhà họ Diệp, cũng chẳng biết là ai ẫu trí Lạc khẽ ho một tiếng, lập tức phá vỡ yên tĩnh bên Thành lập tức đặt con xuống, cười đi về phía Từ Lạc "Em tắm xong rồi?" "Ừ." Từ Lạc đi tới bên cạnh giường con, nhìn nhóc con Diệp Lạc Thiên nằm bên trong, nhóc con nhìn mẹ ánh mắt ngập đầy nước, còn giống như có chút tủi Lạc nhìn sang Diệp Thành "Anh chơi với con à?" "Ừ, tiểu Thiên ăn vạ với anh, anh không có cách với nó." Diệp Thành nói láo không cần bản cả Diệp Lạc Thiên cũng nghe không nổi nữa, ở trên giường sơ sinh, động tay hua hua miệng nhỏ u oa mấy Lạc sau khi dỗ con ngủ, duỗi lưng vươn vai một cái, nằm lên Thành cũng nằm bên cạnh cô, duỗi tay ra ôm người qua "Em mệt à?" "Có chút." Từ Lạc che miệng ngáp nhẹ một Thành gật đầu, "vậy em ngủ đi." Đoạn anh ôm Từ Lạc nằm vào trong ổ chăn ấm Lạc quá buồn ngủ, chỉ cảm thấy lơ mơ, một hồi liền ngủ Thành nghe thấy tiếng hít thở nhàn nhạt đều đặn của cô, chỉ cảm thấy buổi tối hôm nay, vô cùng yên tâm......Chung cư của Lộ phòng khách, Lộ Hà vẫn chưa ngủ, cô vẫn cố chờ Trần Phong ngồi cạnh sofa nhỏ kế cửa sổ, gục mặt vào thành ghế, cố hết sức mở to đôi mắt đang ngập tràn buồn ngủ nhìn xung quanh ra bên lúc nhìn thấy chiếc xe quen thuộc chậm rãi lái đến gần, cô mới giống như cả người hồi tỉnh, lập tức từ bên sofa ở cửa sổ đứng đợi một lát, rốt cuộc nghe thấy tiếng bước chân ồn ào vang lên ở hành lang, Lộ Hà vội vàng đi mở cửa, bóng dáng thon dài mặc chính trang của Trần Phong đã xuất hiện trước mắt."Không phải dặn em đi ngủ trước rồi hay sao?" Trần Phong nhìn thấy Lộ Hà đứng ở cửa, ngoài ý muốn khơi mày hỏi "em lại bướng bỉnh rồi." "Muốn chờ anh về." Lộ Hà cười tươi Phong đi vào trong hai bước, dẫn người vào phòng đến khi hai người ngồi xuống, Lộ Hà nhìn kỹ, chân mày cô bỗng nhíu nãy ánh đèn hành lang rất mờ, vì vậy cũng không thấy rõ, nhưng bây giờ ở dưới ánh điện của phòng khách, cô mới thấy rõ, khóe miệng Trần Phong rõ ràng có vết thương tím Hà mở to mắt, đưa tay muốn sờ khóe miệng Trần Phong, lo lắng hỏi "Đây là làm sao?" Trần Phong biết không thể giấu, đành nói thật, anh cúi đầu rót một chén nước cho mình "anh bị đánh." "Đang yên đang lành sao lại bị đánh?" Lộ Hà thẳng người, âm thanh vừa kinh ngạc, vừa đông cứng, "anh ban nãy, chẳng phải nói với em là mẹ anh bảo về nhà tổ một chuyến sao?" "Ừ, anh có về nhà." Trần Phong cười khinh thường, chỉ tay vào khóe miệng tím bầm của mình, "đây chính là món quà về nhà anh đượn người ta tặng đấy." Nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Lộ Hà, Trần Phong mới bỏ chén nước xuống, xoa xoa đầu Lộ Hà "Em đừng lo, là ba anh đánh anh." "Ba anh sao lại...." "Còn có thể là chuyện gì nữa," Trần Phong mệt mỏi dựa người ra sofa, vừa nghỉ ngơi vừa nói, "còn không phải Trần Kiệt sau khi ngồi vào chức CEO Trần thị, tình hình tập đoàn gần đây rất thảm, vẫn cứ sống nhờ thế lực cũ, nhiều công ty văn hóa giải trí, quản lý dưới trướng đều đã đóng anh cảm thấy mọi thứ chính là do anh xắp sếp, bị anh tính toán, cho nên ông tức giận, mới đánh anh một Hà nghe anh nói xong, đứng bật dậy, trong đôi mắt phẫn nộ tràn ngập, "khốn nạn, cái quái gì vậy chứ? Trần Kiệt kia rõ ràng là cướp công ty từ anh mà, làm thành bộ dạng rối tung như bây giờ, giờ lại còn muốn anh đi thu dọn, anh không đi, ba anh còn muốn đánh anh, thật quá đáng mà." "Tiểu Hà, em đừng có tức giận." Trần Phong kéo Lộ Hà qua, ôm vào ngực mình, "ba anh chính là người như vậy, ông ấy căn bản không chịu được bị người khác tính kế, nhưng ông ấy có thể làm gì được anh chứ? Ông ấy có tức, vậy thì cứ trưởng bối này cũng có lúc sống chết không rõ, anh để cho ông ấy chút thời gian, để ông ấy tự mình suy nghĩ cho kỹ." Lộ Hà thở dài, một lát lại từ trong phòng lấy ra một ít thuốc nước, tăm bông chấm, tỉ mỉ xử lý vết thương cho Trần Phong."Tiểu Hà, em yên tâm đi." Trần Phong ôm Lộ Hà, bất giác hôn trán cô một cái, nói "Anh nhất định, nắm lấy tay em, đường đường chính chính năm tay em đi vào cửa lớn Trần gia." Lộ Hà buông thuốc nước trong tay xuống, nhìn đôi mắt nghiêm túc và khóe miệng hơi hài hước vừa được xức thuốc của Trần lâu, thân thể cô chợt động, cả thân thể nhỏ nhắn thân mật nhào vào trong ngực Trần bật khóc vì thương mắt Trần Phong tràn ngập thâm tình rơi vào trên người Lộ Hà, sau đó đưa tay vỗ vỗ lưng cô, an ủi. "Anh biết, con đường này không dễ đi, cho nên chỉ cần có anh ở đây, anh sẽ để em sống thật an ổn hạnh phúc với anh suốt đời." Ngữ khí Trần Phong rất dịu dàng, lại nhẹ nhàng, giống như một hòn đá nhỏ quăng vào hồ nước, tạo động tĩnh nhỏ, kích thích sóng gợn nhẹ lớp Hà khóe mắt vốn vẫn ướt, nghe thấy câu này của anh, vừa tức cười, vừa đánh nhẹ ngực anh một cái, nói "An ổn cái nỗi gì hả, nhìn miệng anh xem, bị đánh bầm tím thế này..." "Vết thương nhỏ à." Trần Phong nhẹ nhàng nắm lấy ban tay mềm nhẵn của Lộ Hà, "ông nội anh và mấy người khác trong nhà hẹn anh tối mai gặp mặt ở một nhà hàng gia đình, hai bọn mình cùng đi, được không?" Lộ Hà suy nghĩ một chút, gật đầu đồng thật sự có chút sợ ông nội của Trần Phong, qua báo chí tin tức, cô biết ông là một trưởng bối từng có uy danh rất cao trong thương trường, khí thế cường đại hơn bất cứ ai cô càng muốn ở bên cạnh Trần Phong hơn, chỉ cần hai người ở bên nhau, cùng nhau đối mặt, vậy thì cái gì cũng không Phong cúi đầu, hôn lên môi Lộ Hà một cái, "được rồi, ngoan, mau đi tắm." "Em mới tắm xong." Lộ Hà vén mớ tóc mai lộn xộn trên trán, mắt Trần Phong hơi đổi, "vậy tắm với anh lần nữa, chúng ta cùng tắm." Lộ Hà vừa nghe anh nói, liền hiểu anh đang nghĩ cái gì, mặt cô thoáng cái ửng đỏ, cô cầm gối ôm trên sofa đập nhẹ anh mấy cái, mắng "biến thái, em đi ngủ trước, anh tắm mình anh đi." Đoạn chạy biến về phòng Phong nhìn theo bóng lưng người yêu, khóe môi câu lên một chút, tiểu bảo bối của anh, lần này, anh nhất định sẽ quan minh chính đại mà nắm tay em vào Trần đời anh, nếu không là em, thì không là ai Phong nghĩ..
vợ ơi yêu lại nhé