chỉ thuộc về anh

Chỉ Thuộc Về Anh - Rachel Gibson ~ Chương 11 . Sometimes your joy is the source of your smile, but sometimes your smile can be the source of your joy. Wiki về 100+ Từ vựng chỉ tính cách con người mà bạn nên thuộc lòng 100+ Từ vựng chỉ tính cách con người mà bạn nên thuộc lòng Trong quá trình học tiếng Anh từ cơ bản, việc biểu đạt trạng thái cảm xúc cực kỳ quan trọng dù trong văn nói hay văn viết, giao tiếp. Chỉ Thuộc Về Anh . Trở về quê nhà Truly sau 10 năm, Dalaney Shaw đứng trước cơ hội sở hữu khoản thừa kế khổng lồ từ Henry Shaw - cha dượng vừa mới qua đời của cô - người cha mà cô đã cắt đứt mọi liên hệ ngoài mối dây liên kết là mẹ cô và đứa con không được Henry Shaw thừa nhận: Nick Allegrezza. Read Ngoại truyện 1: Mình chỉ xem cậu là bạn bè from the story [Markhyuck] Thôi Thì Ta Không Thuộc Về Nhau by ttramanhthephiet (Trâm Anh Thế Phiệt) with 844 re Dịch trong bối cảnh "CHỈ THUỘC VỀ BẠN" trong tiếng việt-tiếng anh. ĐÂY rất nhiều câu ví dụ dịch chứa "CHỈ THUỘC VỀ BẠN" - tiếng việt-tiếng anh bản dịch và động cơ cho bản dịch tiếng việt tìm kiếm. Rencontre Femmes Des Pays De L Est. Văn hóa Tin văn hóa Câu chuyện văn hóa Sách Sổ bụi TP - Chỉ thuộc về anh tựa gốc là Truly, Madly Yours của nữ nhà văn Rachel Gibson Mỹ là câu chuyện về mối xung đột gia đình khi cô gái Delaney Shaw trở về Truly để thừa hưởng gia tài khổng lồ do người cha dượng mới qua đời để lại. Tại Truly, Shaw gặp và yêu Nick Allegrezza- đứa con riêng bất trị của cha dượng mình. Oái oăm thay, trong di chúc để lại, người cha dượng nêu điều khoản là Shaw và Nick sẽ mất hết tài sản thừa kế nếu cả hai có quan hệ yêu đương. Nhiều mâu thuẫn, xung đột đã xảy ra và dù cả Shaw và Nick đều cảm thấy họ sinh ra là để dành cho nhau. Một câu chuyện tình kết thúc đẹp dành cho những người trẻ đang yêu. Nick xiết chặt vô lăng cho đến khi khớp ngón tay trở nên trắng bệch. Sự rung động dai dẳng vẫn còn trong khớp háng thôi thúc anh lái chiếc xe Jeep đi vòng vòng để làm dịu cơn thèm khát đau đớn được ở giữa cặp đùi mềm mại của Delaney. Không thể được, tất nhiên là như vậy. Vì quá nhiều lý anh muốn, anh có thể gọi Gail và cô ta sẽ đến gặp anh. Và còn một vài người khác mà anh cũng có thể gọi, nhưng anh không muốn thế. Anh không muốn làm tình với một phụ nữ trong khi đang nghĩ về một người khác, Anh không phải là một kẻ tồi tệ đến mức ấy. Anh cũng không bệnh hoạn như vì gọi ai đó, anh lái chiếc Jeep tới một chỗ đậu cạnh phần còn sót lại sau đám cháy trong khu nhà kho của Henry. Anh không tắt động cơ mà chuyển sang chế độ chờ. Anh không rõ tại sao mình lại đến đây. Có thể anh đến tìm câu trả lời trong đống gạch vụn cháy đen. Câu trả lời mà anh biết rằng mình chưa thể tìm không thuộc về chỗ này. Tôi ghét thị trấn này. Tôi ghét mọi thứ xung quanh nó. Tôi không thể chờ đợi đến lúc biến đi. Tôi muốn có lại cuộc sống trước kia của mình. Những lời nàng nói vẫn vang vọng trong đầu anh. Vẫn làm cho anh muốn tóm lấy và lắc nàng thật nàng nói đúng. Nàng không thuộc về Truly. Từ giây phút anh nhìn qua hộp tro cốt của Henry và thấy nàng đứng đấy trong bộ đồ xanh và cặp kính râm, nàng đã làm cuộc sống của anh rối ren. Khi nàng quay lại, nàng đã mang quá khứ về cùng. Tất thảy mớ hỗn tạp rối ren trước đâu mà anh đã chẳng khi nào hiểu nhìn xuống vạt áo và đưa tay lên hàng khuy. Động cơ chiếc xe Jeep kêu vo vo đều đặn từ lưới tản nhiệt là những âm thanh duy nhất khuấy động bầu không khí trong một buổi sáng ghét anh, nàng thì thầm, và anh tin nàng. Mới đây, khi anh ghé đến ngưỡng cửa nhà nàng với những cái khóa mới, anh không chủ tâm làm nàng ghét anh, nhưng anh đã làm thế một cách hiệu quả. Sự căm thù của nàng trở nên tột cùng, và thực tình anh cảm thấy một chút an tâm. Không còn hôn và đụng chạm tới nàng nữa. Không áp bầu ngực săn chắc của nàng đầy vun trong tay, núm vú nàng săn lại nơi ngón tay cái của ngả đầu ra ghế ngồi và nhìn chăm chăm vào đống vải bạt màu be phía trên. Toàn bộ những gì nàng phải làm là nhìn anh và anh cảm thấy thèm vò rối tóc nàng. Xiết chặt nàng giữa đôi tay, và liếm hết lớp son bóng trên môi nàng. Có thể Henry đã đúng. Có thể ông đã biết những gì Nick cố không thừa nhận, ngay cả với chính anh. Anh vẫn còn bị lôi kéo bởi những thứ mà anh không thể có. Trong quá khứ, một khi anh đã có được những thứ khó lòng với tới ấy, anh dễ dàng chuyển sang thứ tiếp theo. Nhưng với Delaney. Anh không thể. Anh không thể có nàng, và anh không thể bỏ qua. Nếu không phải vì di chúc của Henry, anh dám chắc đã làm tình với nàng rồi, và đến lúc này thì anh đã quên nàng. Dù sao đi nữa, nàng thực sự không phải kiểu phụ nữ mà anh thích bỏ thời gian để dây vào. Quần áo của nàng thì quái dị, và nàng có một cái miệng rất tầm thường. Nàng không phải là cô gái đẹp nhất mà anh biết. Đúng ra, nàng trông quá kinh khủng vào buổi sáng. Anh đã thấy những phụ nữ của anh không đẹp như thường khi mới cởi chiếc áo ngủ, nhưng khỉ thật, trông nàng còn khiếp hơn ngẩng đầu lên và nhìn ra ngoài tấm kính chắn gió. Nhưng có lẽ bộ dạng nàng ra sao cũng không thành vấn đề, Anh muốn nàng. Anh muốn hôn lên đôi môi ngái ngủ và làn da mềm mại của nàng. Anh muốn đưa nàng về lại giường nơi tấm khăn trải vẫn còn ấm hơi nàng. Anh muốn lột trần truồng nàng và chôn mình vào sâu mãi giữa cặp đùi nóng bỏngAnh muốn vuốt ve nàng như thể anh đã từng làm ở đâu đó giữa hàng ngàn hình ảnh tưởng tượng nảy sinh trong anh. Như anh từng làm vào cái đêm nào đó nàng trèo lên xe của anh. Cái đêm mà anh đưa cả hai đến Angel Beach. Nàng đã thể hiện cứ như nàng cũng muốn có anh, nhưng nàng đã rời đi với Henry. Nàng để anh cô đơn và đau đớn vì nàng. Chỉ là thêm một hình dung không trọn nguyền rủa bản thân và sang số chiếc xe Jeep. Mấy cái lốp to lớn cuốn tung bụi đường khi chiếc xe tăng tốc hướng về thị trấn. Một vài hợp đồng xây dựng đang chờ anh ký ở văn phòng, mẹ anh và Louie đang đợi anh về ăn trưa. Thay vào đó, anh lái xe đến địa điểm làm việc cách năm mươi dặm ở phía bắc Garden. Những nhà thầu phụ ngạc nhiên khi thấy anh. Những công nhân giàn giáo còn ngạc nhiên hơn khi anh xỏ tay vào găng và cầm một cái súng bắn đinh lên. Anh bắn vung vãi những cái đinh tán lên trên tường và sàn lửng. Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi anh và Louie tham gia lao động chân tay trong việc xây dựng. Hầu hết thời gian của anh là lái xe hoặc nói chuyện với nhà thầu và nhà cung ứng. Nếu anh không lái xe hay bàn bạc hoặc làm cả hai cùng một lúc, nghĩa là anh đang thiết lập một phi vụ mới. Nhưng sau một ngày như vừa rồi, anh thấy thoải mái hơn khi lại bắn tứ tung cái gì anh về tới nhà, trời bên ngoài đã tối. Anh ném chiếc áo choàng da và chìa khóa xe lên mặt quầy bằng đá hoa cương trong bếp, sau đó lấy một chai Bud. Anh có thể nghe tiếng ti vi từ nơi khác trong căn nhà nhưng không quan tâm. Cả gia đình anh có chìa khóa vào cửa trước, và Sophie thường ghé nhà anh xem phim trên màn ảnh rộng. Giày của anh vang trên nền gỗ cứng khi anh bước vào phòng vi tắt hẳn và Louie nhỏm dậy từ ghế sofa bằng da màu be. Anh ném bộ điều khiển lên bàn pha cà phê bằng gỗ thông. “Chú nên gọi cho mẹ và báo cho bà biết chú còn chưa chết toi ở một cái xó nào đó.”Nick mở nắp chai bia và nhìn anh trai mình. “Em sẽ gọi.”“Anh và mẹ đã cố liên lạc với chú từ hồi trưa. Có phải chú đã quên bữa trưa không?”“Không. Em đã quyết định lái xe tới Garden.”“Sao chú không gọi điện?”Anh không muốn nghe thấy vẻ thất vọng trong giọng mẹ hoặc lo lắng nghe lời kết tội và đổ lên đầu anh. “Em có chút việc bận.”“Sao chú không trả lời điện thoại?”“Em không thích.”“Sao thế, Nick?”“Em đã nói với anh rồi. Tất cả những thứ chết tiệt này nghĩa là gì? Anh không phải đợi, vì em không trả lời điện thoại.”Đôi mắt màu nâu của Louie nhướng lên. “Chú đã ở đâu thế?”“Em nói rồi.”“Nói lại cho anh nghe nào.”Nick quắc mắt với anh mình. “Thôi biến đi.”“Vậy là đúng rồi. Những gì người ta nói về chú đều đúng cả. Chú đã làm tình với Delaney ở trên quầy trong tiệm thẩm mỹ của cô ta. Ngay ở trên đường Main để bất kỳ ai đi ngang qua đều có thể thấy.”Một nụ cười chậm rãi xuất hiện trên khóe miệng Nick, sau đó anh phá lên không thấy gì thú vị cả. “Quỷ tha ma bắt chú đi,” anh chửi thề. “Khi mẹ kể với anh rằng bà nghe thấy người ta nói chú hôn Delaney ở quán Hennessey, anh đã nói với mẹ đừng tin chuyện đó. Anh nói với mẹ rằng chú không ngu như thế. Thánh thần ơi, hóa ra chú ngu thật.”“Không đâu. Em không làm tình với Delaney ở trong tiệm của cô ấy hay bất kỳ nơi nào khác.”Louie khịt mũi và gãi gãi lên cổ. “Có thể chưa, nhưng rồi chú sẽ làm đấy. Chú sẽ làm ngay thôi và để mất tất cả.”Nick nâng chai bia và uống một ngụm. “Bây giờ chúng ta hãy nói nguyên nhân thực sự khiến anh tới đây. Tiền chứ gì. Anh không quan tâm tôi ngủ với ai, miễn là anh có thể bắt đầu phát triển Silver Creek.”Rồi. Tại sao không? Anh thừa nhận điều đó. Anh muốn nó đến nỗi ý tưởng về nó khiến anh thức suốt đêm chỉ để nghĩ về những căn nhà đáng giá hàng triệu đô la đó và cách anh sử dụng tất cả số tiền mà anh nhất định phải kiếm được. Nhưng ngay cả khi phần tài sản đó không đáng giá gì, anh vẫn ở đây vì anh là anh của chú. Bởi vì anh đã cùng chú trườn qua mấy bụi cây đó. Cùng với chú đi rình mò, cùng với chú đi cạy lốp xe của cô ta, và anh nghĩ chúng ta làm chuyện ấy bởi vì cô ta có một chiếc Schwinn vừa mới vừa đẹp. Cô ta sở hữu những gì mà chú đáng được có. Và bởi vì anh nghĩ rằng chú ghét cô ta. Nhưng chú đâu có ghét. Chú xì đám lốp xe đó bởi vì chú muốn đi bộ cùng cô ta về nhà. Chú nói chú đi với cô ta thì Henry sẽ thấy chú và tức điên lên, nhưng đó là nói dối. Chú mê tít cô nàng. Chú luôn cương cứng khi thấy Delaney Shaw kể từ khi dậy thì, và mọi người đều biết chú suy nghĩ bằng cái vật giống của chú.”Nick chầm chậm đặt cái chai lên mặt đá lò sưởi. “Tôi nghĩ anh nên rời khỏi đây trước khi tôi đá ********* anh ra khỏi nhà tôi.”Louie vòng tay quanh bộ ngực vồng lên của mình, trông anh không có vẻ như định ra khỏi nhà sớm. “Đó lại là chuyện khác. Căn nhà này. Nhìn nó xem.”“Sao?”“Nhìn xung quanh đi. Chú sống trong một căn nhà một trăm mười lăm mét vuông. Chú có bốn phòng ngủ và năm phòng tắm. Chú chỉ là một gã Nick. Một thôi,”Nick nhìn một vòng từ lò sưởi xây bằng đá cuội nhẵn, trần nhà cao với những thanh xà nổi đến bệ cửa sổ hình vòm nhìn ra hồ. “Ý anh là sao?”“Chú định xây cái nhà này cho ai? Chú nói chú chẳng bao giờ có ý định lập gia đình. Vậy tại sao chú cần căn nhà lớn như vậy?”“Anh nói tôi nghe xem. Có vẻ như anh biết hết câu trả lời.”Louie nhịp nhịp gót chân. “Chú muốn chứng tỏ với Henry.”Nó gần với sự thật đủ mức để Nick không hề phủ nhận. “Chuyện xưa rồi.”“Chú cũng muốn khoe mẽ với cô ta nữa.”“Anh là thằng đần,” anh chế giễu. “Cô ấy thậm chí còn không thèm sống ở đây.”“Bây giờ thì có, và chú đang định làm hỏng đời mình chỉ vì một cặp mông đáng tiền.”Nick chỉ ra cửa trước. “Anh cút khỏi đây trước khi làm tôi điên lên.”Louie bước lên trước, dừng lại ở khoảng cách một cánh tay. “Chú định ném tôi ra ngoài hả chú em bé bỏng?”“Anh muốn tôi làm như thế à?” Nick cao hơn, nhưng cơ thể Louie như bò mộng. Không chỉ là Nick không muốn đánh nhau với anh trai mình, anh biết Louie đánh đấm không khác gì xe ủi. Anh thấy an tâm hơn khi Louie lắc đầu và bước quá.“Nếu chú định ngủ với cô ta, thì làm ngay đi.” Louie thở dài khi lấy áo khoác mắc trên lưng ghế bành bọc da. “Làm việc đó trước khi chú lôi kéo nhiều nhà thầu tham gia vào Silver Creek. Làm trước khi chú liên hệ thềm nhiều nhà đầu tư, cả trước khi anh phải phí thêm chút thời gian vào nữa.”“Anh đang lo lắng vô cớ đấy.” Nick trấn an anh mình khi họ bước ra cửa trước. “Em không định đến gần Delaney, và có cảm giác cô ấy sẽ né tránh em trong một thời gian dài.”“Vậy thì hôm nay chuyện gì đã xảy ra trong tiệm của cô ta vậy?”Nick mở cánh cửa gỗ nặng nề. “Không gì cả. Em thay khóa cửa giúp cô ấy. Chỉ vậy thôi.”“Anh nghi lắm.” Louie xỏ áo khoác và bước xuống bậc tam cấp. “Gọi cho mẹ đi,” anh nói. “Chú vượt qua chuyện này sớm chừng nào tốt chừng đó.”Nick lắc đầu và trở bước vào phòng khách. Anh đang không có tâm trạng để gọi mẹ. Anh không muốn nghe những lời cường điệu của bà về Delaney. Anh nhấc chai bia khỏi mặt lò sưởi, sau đó đi qua hai cánh cửa kiểu Pháp lên tầng trên. Hơi nước bốc lên từ bồn tắm nước nóng hình bát giác, và anh bật công tắc để mở nước. Vai phải của anh đau nhừ vì công việc ở Garden. Anh cởi trần và đám gai ốc nổi lên khắp tay và ngực anh trước khi anh bước vào làn nước nóng sủi bọt. Mấy cánh cửa sổ trong nhà ném lại những mảnh sáng hình thoi nhưng không chạm tới góc đặt bồn tắm của đã nói đúng một vài chuyện và nhầm lẫn quá mức về những chuyện khác. Ban đầu Nick xây nhà như một hành động ganh đua với Henry. Nhưng trước khi công việc xây dựng hoàn thành được phân nửa, anh lại mất cái hứng thú chứng tỏ bất kỳ điều gì và cới bất kỳ ai. Cũng như Delaney, anh thực sự không mong sẽ gặp lại nàng lần nữa. Anh trai của anh đã không có căn cứ khi đưa ra giả thuyết đó. Tuy thế giả định về âm mưu phá xe đạp đua của anh ấy thì rất gần với sự thật. Ban đầu Nick không hề có ý định đẩy chiếc xe suốt sáng về nhà Henry, nhưng lúc đó anh nhìn vào khuôn mặt nàng khi nàng thấy lốp xe của mình. Nàng trông như sắp òa khóc và anh cảm thấy tội lỗi, anh đã giúp nàng. Anh thậm chí còn cho nàng một viên kẹo Tootsie Roll, và nàng cho anh một thỏi kẹo nhai. Loại kẹo bạc đã nói đúng phần còn lại – mặc dù anh gọi đó là sự thích thú mãnh liệt hơn là sự mê mẩn. Nhưng trái với nhận định của anh trai mình, anh không định làm tình với nàng. Có thể anh không đủ khả năng điều khiển phản ứng của cơ thể thật, nhưng anh hoàn toàn chắc rằng mình có thể kiểm soát những gì mình sẽ làm, hoặc không làm, trong chuyện người đã nói quá nhiều điều về anh. Một vài chuyện đúng. Vài chuyện thì không. Phần lớn những chuyện đó anh không quan tâm. Nhưng Delaney thì có. Nàng sẽ bị tổn thương vì những chuyện đồn uống một ngụm bia và ngắm bóng những vì sao phản chiếu trong làn nước đen trên mặt không muốn nàng bị tổn thương. Anh không muốn làm tổn thương nàng. Giờ đã đến lúc anh nên tránh xa Delaney thoại trong phòng reo vang và anh tự hỏi sẽ mất bao lâu để mẹ anh từ bỏ ý định gọi điện. Anh biết bà muốn nói chuyện về tin đồn như thể bà có quyền áp đặt của phụ huynh trong cuộc sống của anh. Louie có vẻ không phiền vì sự săm soi dai dẳng như Nick. Louie gọi nó là tình yêu. Có thể đó là tình yêu, nhưng khi Nick là một cậu bé, bà đã có lúc giữ chặt lấy anh tới mức không thở đặt chai bia lên thành bồn tắm và ngâm mình sâu hơn vào làn nước nóng. Mẹ anh không muốn lái xe ban đêm vì thế anh biết mình an toàn trong tối nay. Anh sẽ gọi cho bà vào sáng mai và xử lý cho xong chuyện Gwen áp lên tai lần thứ năm trong một tiếng đồng hồ vừa qua. “Delaney chắc chắn đã ngắt máy điện thoại.”Max bước qua tấm thảm Aubusson dày trải sàn và dừng lại đằng sau bà. Ông nhấc ống nghe ra khỏi tay bà và gác nó lên. “Như thế hẳn cô ấy có lý do riêng.” Ông xoa bóp vai Gwen và ấn ngón tay cái vào gáy bà. “Em căng thẳng quá đấy.”Bà Gwen thở dài và nhẹ nhàng ngả đầu sang bên. Mái tóc mềm vàng óng của bà chảy qua những đốt ngón tay ông, và hương hoa hồng tràn vào mũi ông. “Đó là tin đồn mới nhất về nó và Nick,” bà nói. “Thằng đó đã cố sức hủy hoại con gái em.”“Cô ấy sẽ trị được Nick.”“Anh không hiểu đâu. Thằng đó luôn ghét con bé.”Max nhớ cái hôm Nick ập vào văn phòng ông. Người đàn ông đó giận dữ, nhưng Max chẳng chút ấn tượng rằng Nick có sự thù địch nào với Delaney. “Con gái em là một phụ nữ trưởng thành. Nó có thể tự lo cho mình.” Ông vuốt tay xuống eo bà và kéo lưng bà vào sát ngực ông. Có vẻ như thời gian họ bên nhau luôn diễn tiến cùng kiểu. Bà Gwen rối lên vì Delaney, và ông muốn vuốt ve bà như một người tình. Ông đã nhìn ra một phần nào đó trong bà từ dạo Henry qua đời, và ông tìm thấy lạc thú ấy trong mấy dịp được ngủ với bà. Bà xinh đẹp và có nhiều điểm hấp dẫn đàn ông. Nhưng ông bắt đầu mệt mỏi vì bà cứ chìm đắm vào chuyện riêng của cô con gái.“Bằng cách nào? Gây ra một vụ tai tiếng à?”“Nếu đó là lựa chọn của nó. Em đã xong phần trách nhiệm của mình. Em đã nuôi lớn con bé. Phải bỏ qua chuyện đó nếu không em sẽ mất nó lần nữa đấy.”Bà Gwen quay lại và Max thấy nỗi sợ hãi trong mắt bà. “Em sợ rằng nó sẽ bỏ rơi mình. Em luôn nghĩ rằng nó trốn tránh là bởi Henry, nhưng bây giờ em không chắc lắm. Vài năm trước em đến thăm khi nó sống ở Denver, và nó nói rằng em luôn đứng về phía Henry khi nó lớn lên. Nó nghĩ không đời nào em bênh vực nó. Có thể em như thế, nhưng Henry đã đúng. Nó cần phải học hành tử tế và vào đại học cũng như không nên chạy quanh thị trấn như một đứa con gái nhố nhăng.” Gwen dừng lại và hít một hơi thật sâu. “Delaney cứng đầu và luôn giữ thái độ hằn học trong một thời gian dài. Em chỉ mới biết rằng nó sẽ rời khỏi đây vào tháng sáu và không bao giờ quay lại nữa.”“Có thể.”“Nó không thể đi. Lẽ ra Henry có thể làm cho nó phải ở lại lâu hơn.”Max buông tay xuống bên hông. “Ông ấy muốn thế, nhưng tôi khuyên ông ấy rằng một cuộc xét xử có thể hủy bỏ bản di chúc nếu Henry chỉ định một thời hạn lâu hơn.”Bà Gwen xoay người bà bước tới lò sưởi. Bà nhìn chăm chăm vào mặt lò sưởi ốp gạch và nhìn lại Max qua tấm gương trước mặt. “Lẽ ra ông ấy nên làm gì đó.”Henry đã làm mọi điều mà ông có thể để kiểm soát mọi việc liên quan đến ông từ trong mộ. Ông đã thể hiện quyền của mình trong một chừng mực mà tòa án có thể xem như đó là những ràng buộc công bằng và hợp lý. Toàn bộ chuyện này rất kinh tởm với Max, và việc Gwen ủng hộ sự xếp đặt của ông chồng trước khiến ông phiền lòng.“Delaney cần phải ở đây. Nó cần phải chín chắn lên.”Max nhìn vào bóng Gwen trong gương, cặp mắt xanh xinh đẹp và đôi môi hồng hờn dỗi của bà, làn da trắng không tì vết và mái tóc như những dải caramel và kẹo bơ đường. Một niềm kháo khát cuộn lên nơi ông. Ông bước lại chỗ bà, quyết định phải cho bà một điều gì khác mà bà cần không có cơ hội để gọi cho mẹ mình vào buổi sáng hôm sau. Bà đã nhấn chuông gọi cửa vào lúc bảy giờ Allegrezza đặt ví lên mặt bàn đá hoa cương trắng và nhìn con trai. Rõ là Nick nghĩ rằng anh có thể tránh mặt bà, nhưng bà là mẹ anh, vậy bà có quyền lôi anh ra khỏi giường. Cho dù anh đã ba mươi tuổi và không còn sống với xỏ chiếc quần Levi’s sờn rách với áo len màu đen đã cũ, và đi chân trần. Benita nhíu mày. Nó nên cố ăn mặc đàng hoàng hơn. Nick không bao giờ chăm sóc bản thân cho ra hồn. Nó không ăn cho đúng bài đúng bữa và mất thời gian với bọn đàn bà con gái phóng túng. Nó không nghĩ rằng bà biết về những cô gái đó, nhưng bà biết. “Tại sao con không thể tránh xa neska izugarri đó?”“Con không biết mẹ đã nghe được gì, nhưng không có gì xảy ra với Delaney đâu.” Anh nói, giọng còn hơi ngái ngủ. Anh lấy áo choàng của mẹ và treo vào chiếc tủ trong quá rồi, nó nghĩ rằng bà cũng có thể bị lừa. Benita theo anh vào bếp và nhìn anh lấy ra hai cái cốc ở trong tủ chén. “Vậy tại sao con lại ở đó, Nick?”Anh chờ đến khi rót đầy cà phê vào cả hai cốc rồi mới trả lời mẹ. “Con thay giúp mấy cái khóa cho cửa tiệm của cô ấy thôi.”Bà nhận cốc cà phê từ tay anh và quan sát anh đứng gần bồn rửa bát như thể chẳng có chuyện gì xảy ra trong cái tiệm thẩm mỹ đó. Bà biết nhiều hơn. Bà biết rằng nó càng nói ít chừng nào thì những chuyện nó không nói càng nhiều chừng đó. Có những lúc bà phải cần đến cả một cái xe tải Mark mới lôi ra được bất cứ điều gì từ nó. Nhưng nó đã không như thế trong một thời gian dài. “Đó là những gì anh con nói với mẹ. Tại sao cô ả không thuê một thợ khóa như những người khác? Tại sao nó cần con?”“Con nói với cô ấy rằng con sẽ làm.” Anh dựa hông lên quầy và nhún vai bên kia. “Đó chẳng phải là chuyện lớn lao gì.”“Làm sao con có thể nói như vây? Cả thị trấn đang râm ran về nó. Con không trả lời điện thoại của mẹ và con đang lẩn tránh mẹ.”Hai hàng chân mày anh cùng nheo lại và anh cau mày với bà. “Con không lẩn tránh mẹ.”Có, nó đã tránh bà, và đó là lỗi của Delaney từ ngày trở về Truly, cô ta đã làm cuộc sống của Nick nặng nề hơn so với trước khi Henry cưới Gwen, bà Benita có thể nói với bản thân và mọi người khác rằng Henry lạnh nhạt với Nick do ông không muốn có con. Sau đó, mọi người đều biết rằng điều đó không đúng. Henry chỉ là không muốn Nick. Ông có thể rất hào phóng dành tình yêu và sự quan tâm cho con gái của người vợ kế, nhưng lại chối bỏ con trai của chính khi Delaney bước vào cuộc đời Henry, bà Benita có thể để Nick ngồi trong lòng bà và giữ anh thật chặt. Bà hôn vầng trán ngọt ngào của con trai và lau nước mắt cho nó. Sau đó, không còn nước mắt và những cái ôm. Không còn sự dịu dàng trong con trai bà. Nó đã trở nên khắc nghiệt gạt tay của bà và nói rằng nó đã quá lớn để bà hôn hít. Benita đổ lỗi cho Henry về nỗi đau mà ông gây ra cho con trai, nhưng trong mắt bà, Delaney trở thành một biểu tượng sống của sự phản bội và chối bỏ. Delaney đã có được mọi thứ lẽ ra là của Nick, nhưng mọi thứ vẫn không đủ với nó. Thêm vào đó, cô ả là một kẻ gây nhỏ luôn có cách làm hình ảnh của Nick thành ra tệ hại. Giống lúc nó ném cô ả bằng quả cầu tuyết. Mặc dù thằng bé không nên ném bóng tuyết vào cô ta, Benita tin chắc rằng con nhỏ ấy đã làm gì đó, nhưng nhà trường thậm chí còn không nghi ngờ gì nó. Họ chỉ đổ hết tội lên đầu sau đó là một thời gian khốn nạn khi những tin đồn ghê gớm lan truyền khắp thị trấn về chuyện Nick lợi dụng Delaney. Mười năm sau, bà Benita vẫn không biết những gì đã xảy ra tối hôm đó. Bà biết trong chuyện phụ nữ Nick không phải là thiên thần, nhưng bà chắc rằng nó đã không lấy của Delaney hơn những gì Delaney tự nguyện cho nó. Sau đó giống kẻ hèn nhát, cô ả chạy trốn và thoát khỏi miệng lưỡi thế gian, trong khi Nick đứng đằng sau và chịu đựng phần tồi tệ nhất của chúng. Và chuyện Nick lợi dụng con nhỏ đó vẫn chưa phải là phần kinh khủng nhát của lời đồn giờ bà đang nhìn anh – đứa con trai cao lớn, đẹp trai của bà. Cả hai thằng con trai của bà đều thành công trong cuộc sống. Không ai cho chúng thứ gì cả, và bà rất đỗi tự hào về chúng. Nhưng Nick… Nick luôn cần phải có bà trông chừng, ngay cả khi nó nghĩ rằng mình không hề cần đến giờ, hết thảy những gì và trông chờ ở Nick là nó sẽ lập gia đình với một cô gái Công giáo, cưới nhau trong nhà thờ, và sống hạnh phúc. Bà không nghĩ rằng đó là đòi hỏi quá đáng với một người mẹ. Nếu nó lập gia đình, bọn đàn bà hư hỏng khác sẽ thôi theo đuổi nó – đặc biệt là Delaney Shaw. “Con lại còn không kể với mẹ cho dù có chuyện xảy ra với con nhỏ đó đi nữa,” bà nói. “Mẹ biết tin vào điều gì đây?”Nick nâng cốc lên và uống một hớp. “Con sẽ nói với mẹ điều đó. Nếu quả thực có chuyện gì đã xảy ra, nó sẽ không xảy ra lần nữa.”“Hứa với mẹ đi.”Anh mỉm cười thoải mái với mẹ để làm bà an tâm. “Tất nhiên, Ama.”Benita chẳng chút yên lòng. Bây giờ con nhỏ đó đã quay về và lại rộ lên. Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên. Delaney đan hai tay vào nhau khoá chặt sau cổ người bạn trai cũ của nàng và nhảy cùng anh ta theo làn điệu chậm rãi của một khúc blues chơi bằng guitar. Gần Tommy đến thế này lần nữa khiến nàng có cảm giác giống như trước đây, chỉ khác ở chỗ cánh tay đang ôm nàng là của một người đàn ông, không phải là một cậu nhóc. Khi còn là trẻ nhãi, anh chàng không hề nhảy đúng điệu, giờ cũng vẫn vậy. Hồi trước, anh ta luôn có mùi giống như xà phòng Irish Spring. Bây giờ anh ta dùng nước hoa, không phải là cái vị tươi mát mà nàng đã liên tưởng đến khi nghĩ tới anh ta. Anh ta từng là mối tình đầu của nàng. Anh ta khiến trái tim nàng nảy lên và đập rộn ràng. Bây giờ, nàng không còn cảm giác đó nữa.“Nhắc lại cho anh nghe xem,” anh ta nói bên cạnh tai nàng, “tại sao chúng ta không thể là bạn?”“Bởi vì vợ anh ghét tôi.”“Ồ, phải rồi.” Anh ta kéo nàng lại gần hơn một chút, nhưng vẫn đặt tay trên eo lưng nàng. “Nhưng anh thích em.”Màn tán tỉnh trơ trẽn của anh ta bắt đầu từ khoảng một giờ trước, ngay sau khi Lisa rời quán. Anh ta đã tâng bốc nàng hai lần, nhưng quả thật anh chàng quá quyến rũ ở khoản đó, nàng không thể nổi giận với anh ta. Anh ta khiến nàng bật cười và làm nàng quên rằng anh ta từng bóp nát con tim nàng bằng cách chọn Helen.“Tại sao em không ngủ với anh hồi học trung học?” Anh ta hỏiNàng đã muốn như vậy – thật sự muốn. Nàng đã yêu điên dại và trong nàng ngập tràn hóc môn nổi loạn của tuổi trẻ. Nhưng lớn hơn cả niềm khát khao Tommy lại là nỗi sợ hãi về việc mẹ nàng và Henry sẽ phát hiện ra nàng đã ngủ với một thằng con trai. “Anh đã đá tôi”.“Không. Em đã đá”.“Chỉ ngay sau khi tôi bắt gặp anh đang làm chuyện đó với Helen.”“Ồ, phải.”Nàng kéo người ra đủ xa để nhìn vào mặt anh ta, rất khó thấy rõ trên sàn nhảy tối mờ. Anh ta và nàng cùng phá lên cười khi nàng nói. “Nó thật là kinh khủng.”“Tào lao quá. Anh đã luôn cảm thấy thật tồi tệ vì những gì đã xảy ra, nhưng anh chẳng khi nào biết phải nói gì với em sau đó,” anh ta thú nhận. “Anh biết những gì anh muốn nói, nhưng anh không nghĩ rằng em thích nó.”“Gì vậy?”Những chiếc răng trắng của anh chàng phản chiếu trong ánh sáng nhạt nhoà. “Rằng anh rất tiếc vì em đã bắt gặp anh đang làm chuyện đó với Helen, nhưng dù sao đi nữa, chúng ta có thể tiếp tục không?”Đã có một thời gian nàng viết tên anh trên khắp cuốn tạp chí của nàng, khi nàng hình dung mình được sống trong giấc mơ gia đình hạnh phúc với Tommy Markham.“Em đã bỏ đi vì chuyện ấy à?”“Không,” Nàng trả lời, thật sự cảm thấy may mắn vì anh ta không phải chồng ta rướn người tới trước và hôn nhẹ lên trán nàng. “Đó là những gì anh nhớ nhất về em. Từ không’, anh ta nói sát làn da của nàng. Nhạc dừng hẳn và anh ta lùi lại mỉm cười với nàng. “Anh vui vì em đã quay về.” Anh ta đưa nàng về bàn và lấy áo jacket. “Gặp em sau.”Delancny nhìn anh ta rời khỏi và với chai bia đặt trên bàn. Vừa đưa chai lên môi, nàng vừa vén tóc ra khỏi cổ với bàn tay còn lại. Tommy đã không thay đổi nhiều so với hồi còn đi học. Anh ta vẫn đẹp trai. Vẫn quyễn rũ và vẫn là một tên đê tiện. Nàng suýt chút nữa cảm thấy tội cho Helen – gần như thế.“Định hẹn hò với bạn trai cũ sao?”Nàng nhận ra cái giọng đó ngay cả khi không cần nhìn quanh. Nàng hạ chai ngước nhìn lên người đàn ông duy nhất khiến nàng đau khổ hơn tất cả những bạn trai cũ của nàng cộng lại. “Ghen à?” Nhưng không giống Tommy, nàng không bao giờ quên được những gì đã xảy ra trong buổi tối oi bức đó với Nick Allegrezza.“Xanh cả mặt.”“Có phải anh định đến gây chuyện với tôi không? Bởi vì tôi không muốn gây chuyện. Giống như anh nói hôm trước, chúng ta sẽ cùng có mặt trong đám cưới anh trai của anh. Có thể chúng ta sẽ phải cố gắng để làm quen. Hãy thân thiện hơn.”Một nụ cười quyến rũ vờn trên môi anh. “Thân thiện như thế nào?”“Bạn bè. Chỉ là bạn bè,” nàng nói mặc dù nàng nghi ngờ rằng nó sẽ chẳng đời nào xảy ra. Nhưng có thể họ sẽ ngừng việc đấu đá nhau. Đặc biệt bởi vì nàng có vẻ như lúc nào cũng thua.“Bạn thân?”Có thể như vậy lắm. “Được.”“Kết bạn ư?”“Chắc rồi.”Anh lắc đầu. “Không bao giờ có chuyện đó.”“Tại sao?”Anh không trả lời. Thay vào đó anh giật cái chai ra khỏi tay nàng và đặt nó trên bàn. Ca sĩ của ban nhạc blues vô danh đang chìm đắm trong giai điệu chậm rãi ngọt ngào của bản nhạc. “Tôi cũng đã yêu em từ lâu” khi Nick lôi nàng ra sàn nhảy chật cứng người. Anh kéo nàng đối diện anh sau đó lắc hông theo điệu nhạc soul gợi tình. Nàng bị thúc từ phía sau khi cố gắng giữ khoảng cách giữa ngực anh và ngực nàng, nhưng bàn tay to lớn của anh đặt trên lưng đã giữ nàng ở đúng chỗ mà anh muốn. Nàng không có lựa chọn nào khác ngoài việc nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên đôi vai rộng của anh. Đuôi tóc của anh quét nhẹ lên khớp ngón tay nàng giống như những mơn man nhẹ nhàng của tơ lụa, và nhiệt độ từ cơ thể rắn chắc, nóng bỏng của anh thấm qua mấy lớp vải bông, nỉ và len sưởi ấm làn da nàng. Không giống Tommy, âm nhạc như tuôn chảy qua Nick, dịu dàng và tự nhiên, giống như một dòng nước êm ả lượn lờ. “Anh nên mời tôi nhảy đã chứ,” nàng lên tiếng, nói qua tiếng đập thình thịch của trái tim.“Em nói đúng. Tôi nên hỏi.”“Bây giờ là thập kỷ chín mươi. Hầu hết đàn ông đều đã được khai hoá.” Mùi của anh tràn ngập trong tâm trí nàng với làn hương từ vải cotton sạch và hơi đàn ông ấm áp.“Hầu hết đàn ông, như gã bạn trai cũ của em?”“Phải.”“Tommy suy nghĩ với sự xảo quyệt của hắn.”“Anh cũng vậy thôi.”“Em lại bắt đầu rồi đấy,” anh dừng lại và hạ thấp giọng một chút, “cứ nghĩ là em đã rành về tôi lắm ấy.”Dạ dày nàng thắt lại trong mớ bùng nhùng của những cảm xúc mâu thuẫn. Giận dữ và khao khát, dè chừng đến ngộp thở, và nỗi sợ hãi thấu tận tâm can. Tommy Markham, mối tình đầu của nàng, chưa hề gây ra sự hỗn loạn như vậy cho nàng. Tại sao là Nick? Số lần anh cư xử tồi tệ với nàng vẫn nhiều hơn những lúc tử tế. Họ có một thời dĩ vãng mà nàng tưởng đã chôn vùi được. “Mọi người trong thị trấn biết rằng anh đã đi lại với một số cô gái.”Anh lùi lại một quãng để nhìn xuống nàng. Ánh đèn từ sàn nhảy lướt dọc nửa trái gương mặt điển trai của anh. “Ngay cả khi điều đó là sự thật, thì vẫn có điểm khác biệt. Tôi chưa kết hôn mà.”“Dù đã kết hôn hay chưa, thì quan hệ tình dục bừa bãi như vậy cũng thật ghê tởm.”“Có phải đó cũng là những gì em đã bảo ban gã bạn trai của em?”“Quan hệ của tôi với Tommy chẳng liên quan gì đến anh cả.”“Quan hệ? Có phải em định gặp anh ta sau đó vì cái gọi là tình dục bừa bãi mà em cảm thấy rất ghê tởm?” Bàn tay anh lần từ dưới lưng lên đến gáy của nàng. “Có phải hắn ta làm người em nóng rực?” Anh cài mấy ngón tay vào tóc nàng, giữ đầu nàng trong lòng bàn tay. Đôi mắt anh lạnh lùng như đẩy vai anh, nhưng anh xiết chặt hơn, ấn những ngón tay mạnh mẽ vào da đầu nàng. Anh không định làm đau nàng, nhưng anh cũng không muốn buông nàng ra.“Anh thật bệnh hoạn.”Anh cúi mặt xuống và kề sát môi nàng, hỏi, “Hắn có làm em hứng lên không?”Nàng hớp hớp lấy hơi.“Làm em khao khát đến đau đớn?”Trái tim của Delaney nảy tung trong lồng ngực và nàng không thể trả lời. Anh nhẹ nhàng hôn phớt lên môi nàng và đưa đầu lưỡi vào giữa kẽ môi nàng. Một luồng khoái cảm quét qua ngực nàng. Phản ứng tức thì của cơ thể nàng thật đáng ngạc nhiên và làm nàng lo sợ. Nick là người đàn ông cuối cùng mà nàng cảm thấy thèm muốn đến đau đớn như vậy. Quá khứ của họ thật tồi tệ. Nàng định đẩy anh ra xa, nhưng anh đã bắt đầu trở nên cuồng nhiệt và nụ hôn mang đầy nhục cảm. Lưỡi của anh tìm vào trong miệng nàng trong một đợt tấn công nóng bỏng kéo dài, ngấu nghiến nàng, tiêu diệt sự kháng cự của nàng và tạo nên cảm giác ngọt ngào lúc nàng mút chặt đôi môi của muốn căm ghét anh. Nàng muốn ghét anh ngay cả khi nàng hôn lại anh. Ngay cả khi lưỡi nàng khuyến khích anh. Ngay cả khi nàng vòng tay quanh cổ anh và bám chặt lấy anh như thể đó là chỗ dựa vững chắc nhất trong cái thế giới chao đảo cuồng loạn này. Đôi môi của anh thật ấm. Mạnh mẽ. Buộc nàng đáp trả với một xúc cảm mãnh liệt tương thả đôi tay to lớn xuống hai bên sườn nàng, sau đó lần đến dưới vạt áo len của nàng. Nàng cảm nhận được những ngón tay của anh khẽ mơn man nơi thắt lưng mình, từng ngón một vuốt ve làn da nàng. Sau đó, lòng bàn tay chai sần ấm nóng tìm tới eo nàng, ngón tay cái của anh lướt êm trên bụng nàng, lan toả nhẹ nhàng trên làn da nóng bỏng của nàng. Dạ dày nàng càng thêm quặn thắt và cảm giác như bị kim châm khiến ngực nàng ngứa ran, làm đầu ngực nàng căng ra thư thể anh đã chạm vào đó. Anh làm nàng quên mất rằng mình đang đứng ở sàn nhảy đông người. Anh khiến nàng quên hết tất cả. Bàn tay của nàng ôm lấy hai bên cổ anh, và mấy ngón tay nàng vò rối tóc anh. Sau đó, nụ hôn dần trở nên dịu dàng, và anh nhẹ nhàng ấn ngón tay cái vào rốn nàng. Anh luồn ngón tay cái vào dưới cạp quần jean của nàng và kéo nàng áp sát cái vật dài và cứng gồ lên ngay bên phải vạt áoTiếng rên rỉ như bị nghẹn lại của nàng mang lại cảm giác tỉnh táo tức thời, và nàng tách miệng mình khỏi anh. Nàng thở hổn hển, xấu hổ và kinh hoàng vì phản xạ không kiểm soát được của cơ thể. Trước đây anh đã từng làm như vậy với nàng, nhưng rồi lần đó nàng cũng đã không cản đẩy anh ra và bàn tay của anh buông xuống bên hông. Cuối cùng, khi nàng ngẩng lên nhìn vào gương mặt anh, ánh mắt anh vẫn kín đáo và cảnh giác. Sau đó quai hàm anh nghiến chặt và đôi mắt nheo lại.“Em không nên quay về. Em nên tiếp tục đi.” Anh nói, sau đó anh quay bước và tìm lối chen ra khỏi đám váng vì cách hành xử của mình và anh cũng như nỗi khao khát còn cuồn lên trong mạch máu, Delaney đứng sững một lúc lâu. Điệu blues vẫn tiếp tục tuôn ra từ cái loa lớn, và những cặp xung quanh nàng vẫn xoay theo điệu nhạc như thể không có gì xáo trộn vừa mới xảy ra. Chỉ Delaney biết rằng đã có điều đó. Không đợi tới lúc nhạc dừng lại, nàng bước lập cập về phía bàn. Có thể anh nói đúng. Có thể nàng nên đi khỏi đây, nhưng nàng đã bán linh hồn cho đồng tiền. Rất nhiều tiền, và nàng không thể đi bây cho tay vào áo choàng và hướng ra lối cửa trước. Chỉ có một cách duy nhất giúp nàng có thể sống sót trong bẩy tháng kề tiếp. Đó là quay trở lại kế hoạch ban đầu và tránh xa Nick hết mức có thể. Đầu cúi xuống, nàng bước ra ngoài với bầu không khí trong lành. Hơi thở của nàng lơ lửng trước mặt khi nàng kéo khoá áo động cơ đặc trưng của chiếc Harley Nick đi khuấy động màn đêm, và Delaney liếc nhìn qua vai nàng. Anh đứng với chiếc xe cồng kềnh giữa đôi chân dạng ra, lưng anh quay về phía nàng và chiếc áo choàng da mòn vẹt căng trên đôi vai rộng. Anh đưa tay ra và một trong hai chị em sinh đôi nhà Howell nhảy lên sau yên xe, gắn chặt thân hình tuyệt đẹp của cô ta vào mông anh như dán bằng keo siêu nhanh chóng quay đầu lại và cho tay nàng vào túi áo rồi đi bộ một quãng ngắn về nhà. Nick có phẩm hạnh của một con mèo đực. Anh luôn như vậy, nhưng nàng không thể hiểu nổi tại sao anh hôn nàng trong khi đã có một cô trong đám con gái nhà Howell đi cùng. Thật sự, lý do tại sao anh lại hôn nàng nằm ngoài tầm hiểu. Anh không thích nàng. Điều đó thật rõ nhiên, anh đã không thích nàng mười năm về trước. Anh đã lợi dụng nàng để trả đũa Henry nhưng bây giờ Henry đã mất, và dính dáng tới nàng có thể khiến anh mất phần tài sản được Henry để lại. Nick đã có nhiều kiểu hành xử, tất cả đều rất phức tạp, nhưng anh không hề ngốc rẽ trái ngay lối vào ngõ và bước tới cầu thang dẫn lên căn hộ nàng ở. Chuyện này chẳng có nghĩa gì, nhưng đã có rất nhiều việc Nick từng làm mà chẳng bao giờ nàng hiểu bất kỳ một thành phố nào khác, Delaney có thể sợ phải đi bộ trên đường khi trời đã tối, nhưng không phải ở Truly. Thỉnh thoảng, một vài nhà nghỉ mùa hè ở khu hồ phía Bắc bị đột nhập. Nhưng không có gì quá kinh khủng từng xảy ra ở đây. Người ta không khoá xe hơi, và còn thường xuyên hơn thế, cũng chẳng mấy khi bận tâm đến chuyện khoá cửa nhà đã sống ở nhiều thành phố lớn nên khó lòng rời khỏi căn hộ của nàng mà không khoá cửa. Khi đã bước lên cầu thang và vào trong nhà, nàng khoá cửa và quăng chìa khoá lên cái bàn màu cà phê đen mặt kính. Trong khi cởi giày, nàng nghĩ về Nick và phản ứng điên dại của nàng với anh. Trong một vài phút mất tự chủ, nàng đã thèm muốn anh. Và anh cũng đã thèm muốn nàng. Nàng cảm thấy như vậy trong cái cách mà anh vuốt ve nàng và nơi cái ấy cương cứng của thả đôi giày xuống sàn nhà, và nàng cau mày trong bóng tối. Ở nơi sàn nhảy đông đúc, nàng đã hôn anh tựa hồ anh là một cám dỗ mới mẻ và nàng thèm mùi vị đó đến chết được. Anh khiến nàng bốc cháy, và nàng đã thèm muốn anh như thể chưa từng thèm muốn người đàn ông nào khác trong một thời gian dài. Cũng như nàng đã từng thèm muốn anh một lần trước đó. Cứ như trừ anh ra thì không còn ai tồn tại và không còn gì khác đáng kể nữa. Nick là người đàn ông duy nhất mà nàng biết có khả năng làm nàng quên hết mọi thứ. Có một chút gì đó nơi anh tác động ngay vào suy nghĩ của nàng. Anh đã chiếm được nàng tối nay, chẳng khác gì anh từng có nàng vào cái đêm trước khi nàng rời khỏi Truly mười năm không thích nghĩ về chuyện đã xảy ra, nhưng nàng đã kiệt sức và tâm trí nàng không ngừng hồi tưởng lại đoạn ký ức vốn nàng đã luôn cố gắng để quên đi nhưng chẳng bao giờ làm hè sau khi tốt nghiệp trung học đã khơi mào những điều tồi tệ, sau đó đưa mọi thứ đến bờ vực khốn nạn. Nàng vừa tròn mười tám tuổi và quyết định đó là thời khắc cuối cùng mà nàng phải có tiếng nói riêng trong cuộc sống. Nàng đã không muốn vào đại học ngay sau đó. Nàng muốn có thêm một năm để quyết định xem mình thực sự thích làm gì, nhưng Henry đã ghi danh trước cho nàng ở trường đại học Odaho, nơi ông có tên trong Phòng Vinh danh những cựu sinh viên suất sắc. Ông đã chọn lớp cho nàng và đăng ký giùm nàng toàn bộ chương trình dành cho một tân sinh viên năm cuối tháng Sáu, nàng lấy hết can đảm điều đình với Henry nhằm có được một sự dàn xếp. Nàng sẽ học bán thời gian ở trường đại học Boise State nơi Lisa sắp đến học, và nàng muốn tự chọn lớp nào nàng cảm thấy thú đã nói không. Cuộc nói chuyện kết thời hạn ghi danh tháng Tám đã đến sát ngay mũi, thì vào tháng Bảy, nàng lại tiếp cận Henry một lần nữa.“Đừng ngớ ngẩn thế. Cha biết những gì tốt nhất cho con.” Ông trả lời. “Mẹ của con và cha đã thảo luận chuyện này, Delaney. Những hoạch định cho tương lai của con chẳng đi đến đâu hết. Hiển nhiên là con còn quá trẻ để biết rằng mình muốn gì.”Nhưng nàng biết. Nàng biết từ rất lâu, và lúc nào nàng cũng nghĩ dẫu sao thì trong sinh nhật lần thứ mười tám, nàng sẽ có nó. Bởi một lý do rối rắm nào đó, nàng đã nghĩ rằng quyền được tự do lựa chọn của mình sẽ có thể đưa đến tự do thực sự. Nhưng khi sinh nhật vào tháng hai của nàng đã qua đi mà không có sự thay đổi nhỏ nào trong cuộc sống, nàng hiểu rằng tốt nghiệp trung học phải đồng nghĩa với sự giải thoát khỏi sự kiểm soát của Henry. Nàng sẽ có quyền thoải mái tung hoành và là chính Delaney. Được tự do sống nổi loạn và điên rồ nếu nàng muốn. Tham dự một lớp cao đẳng vớ vẩn. Mặc những chiếc quần jean rách hoặc trang điểm thật đậm. Diện những trang phục mà nàng thích. Sắm vẻ ngoài như sinh viên dự bị, như kẻ lang thang, hoặc như một con đã không có được những thứ tự do đó. Vào tháng Tám, Henry và mẹ nàng mất bốn tiếng đồng hồ để chở nàng lên phía Bắc tới trường đại học Idaho tại thị trấn Moscow, Idaho, và nàng ghi danh cho kỳ học mùa thu. Trên đường về nhà, Henry nói đi nói lại, “Hãy tin rằng cha luôn biết điều gì là tốt nhất cho con,” và “Vào một ngày nào đó con sẽ cám ơn cha. Khi con có bằng cấp về kinh doanh, con sẽ giúp cha điều hành công ty.” Mẹ nàng buộc tội rằng nàng trở nên “hư hỏng và thiếu chín chắn.” Buổi tối hôm sau, lần đầu tiên Delaney chuồn khỏi phòng ngủ của nàng qua cửa sổ và đó cũng là lần cuối cùng trong đời. Nàng đã có thể mượn xe của Henry, và ông đã có thể đồng ý cho nàng mượn, nhưng nàng không muốn xin xỏ ông bất kỳ thứ gì nữa. Nàng không muốn nói với cha mẹ nơi nàng sắp đến, những ai nàng định đi cùng, hoặc lúc nào sẽ về nhà. Nàng không có kế hoạch nào cả, chỉ một ý tưởng mơ hồ về một điều gì đó mà trước đó nàng chưa từng trải qua. Điều gì đó mà những người tròn mười tám tuổi khác vẫn làm. Điều gì đó táo bạo và vui bới mái tóc thẳng vàng óng lên thành một cuộn lớn và tròng lên người chiếc váy màu hồng có hàng cúc phía trước. Chiếc váy vừa chạm đến trên gối và cũng là y phục khêu gợi nhất mà nàng sở hữu. Chiếc dây vai mỏng manh và nàng không mặc nịt ngực. Nàng nghĩ trông mình già hơn tuổi thực, nhưng nó cũng không ảnh hưởng gì. Dù sao đi nữa, nàng là con gái của thị trưởng và mọi người đều biết tuổi của nàng. Nàng bước trên suốt con đường vào thị trấn trên đôi xăng đan buộc dây và cầm theo chiếc áo len màu trắng. Hôm ấy là một buổi tối thứ Bảy ấm áp, và phải có điều gì đó được thực hiện. Một điều gì đó mà nàng vốn luôn ngại phải tiến hành do sợ bị bắt gặp và khiến Henry thất nhận ra “điều gì đó” ấy bên ngoài chợ Hollywood trên đường số Năm, nơi nàng dừng lại gọi cho Lisa từ buồng điện thoại công cộng. Nàng đứng dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn được gắn vào trước toà nhà xây bằng gạch. “Thôi nào,” nàng nài nỉ trong ống nghe áp sát bên tai. “Gặp tớ đi.”“Tớ đã nói với cậu rồi, tớ cảm thấy đầu sắp nổ tung.” Lisa nói, nghe hết sức lâm li do cơn cảm lạnh mùa hè nghiêm nhìn vào dãy số kim loại trên mặt điện thoại và cau mày. Làm sao nàng có thể nổi loạn một mình được? “Bé cưng.”“Tớ không phải là bé cưng,” Lisa phản ứng. “Tớ đang ốm.”Nàng thở dài và ngước lên, để ý tới hai thằng con trai đang băng qua bãi đậu xe tới chỗ mình. “Ồ, Chúa ơi.” Nàng vén một bên tay áo len và khum bàn tay quanh ống nghe. “Mấy tên nhà Finley đang tiến tới chỗ tớ.” Chỉ có duy nhất một cặp anh em khác tai tiếng hơn cặp anh em Scooter và Wes Finley. Hai anh em nhà Finley đứa mười tám đứa kia hai mươi và vừa mới tốt nghiệp phổ thông.“Đừng nhìn bọn chúng.” Lisa cảnh báo, rồi ho rũ rượi.“Chào em, Delaney Shaw,” Scooter nói lè nhè và dựa một vai vào toà nhà cạnh nàng. “Cô em ra ngoài một mình làm gì vậy?”Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh nhợt nhạt của cậu ta. “Tìm vui thôi.”“Hơ hơ.” cậu chàng cười. “Xem chừng cô em đã tìm được rồi đấy.”Delaney đã tốt nghiệp trường trung học Lincoln với bọn con trai nhà Finley và thấy bọn họ hơi buồn cười và có chút đần độn. Bọn chúng làm cả năm học trở lên thú vị bằng trò báo cháy giả hoặc kéo tụt quần xuống để khoe cặp mông trắng hếu. Đám con trai nhà Finley rất giỏi làm trò vớ vẩn. “Cậu đang nghĩ gì vậy, Scooter?”“Delaney…Delaney,” Lisa kêu lên trong ống nghe. “Chạy đi. Chạy nhanh hết sức để tránh xa bọn Finley.”“Uống một ít bia,” Wes trả lời thay anh mình. “Tìm một chỗ tiệc tùng.”Uống “bia” với bọn Finley hiển nhiên là thứ mà nàng chưa từng thử trước đó. “Tớ phải đi rồi,” nàng nói với Lisa.“Delaney…”“Nếu người ta tìm thấy xác tớ nổi lên trên hồ, nhớ báo với cảnh sát rằng lần cuối cùng thấy tớ là khi đi với bọn Finley.” Lúc nàng gác máy, một chiếc Mustang mui xếp cũ rích với những đốm han gỉ và những cái ống pô còn gỉ sét hơn lùi vào trong bãi đỗ xe, hai luồng sáng chiếu thẳng vào Delaney và mấy người bạn mới của nàng. Ánh đèn và động cơ tắt hẳn, cánh cửa bật mở, và nhảy ra ngoài trong bộ dạng khó coi là một người cao chừng mét chín. Nick Allegrezza mặc áo thun “Eat the Worm” đóng thùng trong chiếc quần jean cũ kỹ. Anh nhìn khắp lượt Scooter và Wes, sau đó liếc qua Delaney. Trong ba năm gần đấy, Delaney ít khi gặp Nick. Anh dành phần lớn thời gian ở Boise nơi anh vừa làm việc vừa học đại học. Nhưng anh không thay đổi nhiều. Mái tóc vẫn đen nhánh, cắt ngắn ở phần tai và phía sau cổ. Anh vẫn đẹp mê hồn.“Chúng ta có thể tổ chức bữa tiệc của riêng chúng ta.” Scooter đề nghị.“Chỉ ba chúng ta thôi sao?” hỏi đủ lớn để Nick có thể nghe thấy. Anh từng gọi nàng là bé con, thường là ngay sau khi anh ném một con châu chấu vào nàng. Bây giờ nàng không còn là bé con miệng anh nhếch lên, sau đó anh quay đi và mất hút trong chợ.“Chúng ta có thể quay về nhà bọn tớ,” Wes tiếp tục. “Bố mẹ bọn tớ đang không ở thị trấn.”Delaney lại chú ý đến hai anh em. “À,…thế các cậu có định mời ai khác không?”“Tại sao?”“Tiệc tùng mà,” nàng trả lời.“Cô em có thể gọi thêm cô bạn gái nào không?”Nàng nghĩ vền người bạn duy nhất đang bị cảm lạnh nằm nhà và lắc đầu. “Các cậu không biết ai khác để mời à?”Scooter cười mỉm và tiến lại gần thêm một bước. “Tại sao tôi lại muốn làm việc đó?”Lần đầu tiên, nỗi e sợ dâng lên trong lòng Delaney. “Bởi vì các cậu muốn mở tiệc, nhớ không?”“Chúng ta sẽ tiệc tùng vui vẻ. Cô em khỏi lo đi.”“Anh đang dọa cô ấy đấy, Scoot.” Wes đẩy anh mình qua một bên. “Về nhà bọn tớ và chúng ta sẽ gọi thêm người ở đó.”Delaney không tin cậu ta và hạ ánh mắt xuống đôi xăng đan. Nàng muốn giống như những cô gái mười tám tuổi khác. Nàng muốn làm một thứ gì đó liều lĩnh, nhưng nàng không trông đợi một trò chơi tình dục với ba người. Và không phải nghi ngờ chút nào về những điều bọn họ nghĩ trong đầu. Nếu Delaney quyết định có lần đầu tiên của mình, thì cũng không phải với một hoặc cả hai anh em nhà Finley. Nàng đã thấy mấy cặp mông trắng nhợt của chúng – và thế thôi khỏi, cảm khỏi bọn này sẽ rất khó, và nàng tự hỏi mình sẽ còn đứng bao lâu trước chợ Hollywood cho tới khi bọn chúng bỏ cuộc và biến nàng nhìn lên, Nick đang đứng bên cạnh xe của anh, nhét một hộp bia sáu lon vào ghế sau. Anh đứng thẳng, dồn trọng lượng lên một chân và dán mắt vào Delaney. Anh nhìn nàng một lúc lâu, rồi cất giọng, “Lại đây nào, công chúa.”Từng có một thời gian nàng cảm thấy cùng lúc vừa sợ vừa mê mẩn anh. Anh luôn tỏ ra vênh váo, quá tự tin, và là một điều tuyệt đối cấm kỵ. Nàng đã không còn sợ nữa, và theo cách mà nàng nhìn nhận vấn đề, nàng chỉ có hai lựa chọn tin anh hoặc tin Finley. Không một lựa chọn nào hay ho cả, nhưng bất kể tính cách xấu xa nổi tiếng của anh, nàng biết Nick sẽ không ép nàng làm những gì nàng không muốn. Mà nàng thì không chắc lắm về khả năng tương tự với Scooter và Wes, “Gặp lại các cậu sau nhé,” nàng nói, sau đó chầm chậm bước về phía tên tệ nhất trong đám con trai hư hỏng. Nhịp mạch đập rộn của nàng không còn vì sợ hãi mà hoàn toàn chỉ vì sự dịu dàng trầm ấm trong giọng anh.“Xe em đâu?”“Tôi đi bộ vào thị trấn.”Anh mở cửa trước cạnh ghế tài xế. “Vào đi.”Nàng ngước nhìn đôi mắt như sương khói của anh. Anh không còn là một cậu bé, điều đó không nghi ngờ gì nữa.“Chúng ta sẽ đi đâu?”Anh hất đầu về phía anh em Finley. “Điều đó có quan trọng không?”Nó cũng có thể quan trọng đấy. “Anh không định lừa tôi cho vui rồi vứt lại tôi trong rừng chứ?”“Không phải tối nay. Em sẽ được an toàn.”Nàng quẳng áo len vào ghế sau và trèo qua bảng điều khiển ngồi vào ghế khách với vẻ nghiêm trang nhất có thể. Nick nổ máy chiếc Mustang, đèn pha rạn vỡ loá sáng. Anh lui khỏi chỗ đậu xe và hướng tới đường số Năm. “Anh có thể nói cho tôi biết chúng ta sẽ đi đâu không?” nàng hỏi, sự hào hứng khiến những dây thần kinh trong nàng háo hức. Nàng không thể tin rằng mình thực sự đang ngồi trong xe của Nick. Nàng không thể đợi được đến lúc kể cho Lisa nghe. Thật quá sức.“Tôi đưa em về nhà.”“Không!” Nàng quay sang phía anh. “Anh không thể. Tôi không muốn về đó. Tôi chưa thể về được.”Anh nhìn lướt nàng rồi lại chăm chú dõi mắt vào con đường tối tăm phía trước. “Tại sao không?”“Dừng lại và cho tôi ra ngoài,” nàng nói thay vì trả lời câu hỏi của anh. Làm sao nàng có thể giải thích cho mọi người, hay giải thích riêng với một mình Nick, rằng ở đó nàng không thể thở nổi nữa? Cứ hệt như Henry đã chẹt chân lên cổ họng nàng, và nàng không thể hít không khí vào sâu trong phổi. Làm sao nàng có thể giải thích cho Nick rằng nàng đã trông chờ gần hết cả cuộc đời để thoát khỏi Henry, nhưng bây giờ nàng biết rằng ngày đó sẽ không bao giờ đến? Làm sao nàng có thể giải thích rằng đó là cách mà nàng cuối cùng cũng dùng để phản kháng? Anh có thể sẽ cười nhạo nàng và nghĩ rằng nàng thật trẻ con, giống như Henry và mẹ của nàng. Nàng biết rằng mình thật khờ khạo và nàng ghét điều đó. Đôi mắt nàng bắt đầu ngấn nước, và nàng quay đi. Ý nghĩ khóc như một đứa trẻ trước mặt Nick khiến nàng hoảng kinh. “Cứ cho tôi ra khỏi đây.”Thay vì dừng lại, anh rẽ chiếc Mustang vào con đường dẫn tới nhà Delaney. Con đường phía trước ánh đèn pha giống như một ống mực đặc, với những cây thông cao vút phủ bóng và chỉ được chiếu sáng bởi ánh phản quang của vạch phân cách nơi tim đường.“Nếu anh đưa tôi về nhà, tôi sẽ lại bỏ đi.”“Em đang khóc đấy à?”“Không,” nàng nói dối, cố gắng mở to mắt, hy vọng gió sẽ thổi mạnh và hong khô chúng.“Em làm gì với bọn Finley thế?”Nàng thoáng liếc anh, khuôn mặt của anh sáng lên trong ánh đèn màu vàng nơi bảng đồng hồ. “Tìm một cái gì đó để làm.”“Hai thằng đó đều tồi tệ.”“Tôi có thể điều khiển được Scooter và Wes,” nàng khoác lác, mặc dù cũng không chắc lắm.“Nhảm nhí.” Anh thốt lên và dừng xe sau một lúc lâu lái xe đưa nàng về nhà. “Giờ thì, quay về nhà đi – đó mới là chỗ của em.”“Đừng bảo tôi rằng chỗ của tôi ở đâu,” nàng nói khi với lấy nắm đấm cửa và dùng vai đẩy ra. Nàng đã chán muốn chết vì mọi người cứ bảo ban nàng phải đi đâu và phải làm gì. Nàng nhảy khỏi xe và đóng sầm cánh cửa đằng sau mình. Với cái đầu ngẩng cao, nàng quay trở về thị trấn. Nàng giận tới mức không khóc được.“Em nghĩ rằng em sẽ đi đâu chứ?” Anh gọi với sau lưng chĩa ngón tay giữa về phía anh ta và cảm thấy trong lòng thật dễ chịu. Tự do. Nàng tiếp tục bước đi và nghe anh chửi thề ngay trước khi giọng anh bị át bởi tiếng rít của lốp xe.“Vào đi.” Anh gào lên khi chiếc xe chạy bên cạnh nàng.“Cút đi.”“Tôi bảo vào xe!”“Và tôi nói cút đi!”Chiếc xe dừng lại nhưng nàng vẫn tiếp tục bước đi. Nàng không biết phải đi đâu lúc này, nhưng nàng sẽ không về nhà cho tới khi tâm trạng ổn hơn và nàng đã sẵn sàng đón nhận mọi thứ. Nàng không muốn tới trường đại học Idaho. Nàng không muốn lấy tấm bằng kinh doanh. Và nàng không muốn lãng phí thêm chút nào cuộc sống của nàng trong cái thị trấn nhỏ bé nơi nàng không thể thở nổi tóm lấy tay nàng và xoay người nàng lại. Ánh đèn ôtô chiếu sáng anh từ phía sau, trông anh cao lớn và oai phong. “Vì Chúa, em gặp chuyện gì vậy?”Nàng đẩy anh ra và anh túm lấy tay kia của nàng. “Tại sao tôi phải nói với anh? Anh không quan tâm. Anh chỉ muốn bỏ rơi tôi.” Nước mắt đọng lại trên mi nàng, và nàng cảm thấy xấu hổ. “Anh dám gọi tôi là bé con không. Tôi đã mười tám tuổi rồi.”Ánh mắt của anh lần từ trán xuống đến miệng nàng. “Tôi biết em bao nhiêu tuổi mà.”Nàng chớp chớp mắt và tập trung vào anh qua ánh mắt mờ nhoè, vào hàng ria mép rất đẹp, sống mũi thẳng và đôi mắt sáng rực. Một loạt cảm giác thất vọng giận dữ tuôn ra từ nàng như nước tràn bờ. “Tôi đã đủ lớn để biết những gì tôi muốn làm trong đời mình. Và tôi không muốn đi học đại học. Tôi không muốn tham gia kinh doanh. Tôi không muốn ai nói với tôi rằng điều gì là tốt nhất với tôi.” Nàng hít thật sâu, sau đó tiếp tục. “Tôi muốn sống cuộc đời của riêng mình. Tôi muốn nghĩ cho bản thân trước tiên. Tôi mệt mỏi vì phải cố gắng tỏ ra hoàn hảo, và tôi muốn làm hỏng chuyện như những người khác.” Nàng nghĩ một lúc, rồi nói, “Tôi muốn mọi người cuốn xéo đi. Toi muốn trải nghiệm cuộc sống – cuộc sống của tôi. Tôi muốn hút hết những gì tinh tuý. Làm những điều rồ dại. Tôi muốn cắn một thứ gì đó đứt lìa khỏi cuộc đời mình.”Nick nhấc nàng đứng nhón lên trên mấy đầu ngón chân và nhìn thẳng vào mắt nàng. “Tôi cũng muốn cắn em một miếng đây,” anh nói, sau đó kề thấp miệng xuống sát miệng nàng và cắn nhẹ vành môi dưới căng mọng của đập từng hồi dài, Delaney đứng hoàn toàn bất động, choáng váng đến mức không thể di chuyển. Đầu của nàng mắc kẹt trong cảm giác ngỡ ngàng khôn tả. Nick Allegrezza đã khẽ cắn vào môi nàng và nàng cảm thấy hơi thở nghẹn lại trong phổi. Môi anh ấm và mạnh mẽ, và anh hôn nàng như một người đàn ông từng trải. Bàn tay của anh dịch chuyển ôm lấy gương mặt nàng, và anh vuốt nhẹ ngón tay cái dọc theo quai hàm xuống cằm của nàng. Sau đó, anh ấn xuống đến tận khi miệng nàng mở ra. Chiếc lưỡi ấm áp của anh quét nhẹ vào trong và chạm vào lưỡi nàng, và anh có vị như bia vậy. Những cơn ớn lạnh chạy dọc xương sống nàng và nàng hôn anh như thể nàng chưa bao giờ hôn một ai khác. Chưa ai từng khiến cho nàng cảm thấy làn da sau gáy và ngang ngực mình co chặt lại. Chưa ai từng khiến cho nàng muốn hành động trước và giải quyết hậu quả sau. Nàng đặt tay lên bờ vai rắn chắc của anh và nút luôn luôn đằng sau tâm trí của nàng thực sự không thể tin nổi tất cả những điều đó. Đó là Nick, cậu trai khiến nàng cảm thấy sợ hãi và ấn tượng bằng nhau. Nick, chàng trai khiến nàng nóng bỏng và khó dừng nụ hôn trước khi Delaney kịp chuẩn bị, và nàng trượt tay xuống bên canh cổ anh.“Chúng ta hãy ra khỏi đây.” Anh nói và tóm lấy tay này nàng không hỏi anh rằng họ sẽ đi chẳng quan tâm nữa. Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên. Có những ngày, cứ thế nàyTôi lang thang trên đường vềChần chừ không đến thăm một người thươngCó những lần trái tim nàyVang lên câu thầm thìVề tình yêu ngay trước mắtMà sao tôi không dám chắcVà tôi ước tôi đã hôn anhKhi vòng tay vừa khẽ ghé thămVà tôi ướcTôi đã ôm anh trong tình yêu nàyĐể ngày mai chẳng vấn vương chiVì dù sao tình cũng điVà chỉ có thể là anhChỉ có thể là anhVà chỉ có thể là anhNgay bây giờNếu tôi nhẹ nhàng tiến đến lại gầnLiệu anh có đi xa dầnNếu đôi bàn tay kiaChưa ai kịp sưởi ấmVà rồi thôi thôiXin cho tôi không bước tớiVì người ta khi say lại vui chơiVà nhiều khi tôi hay giữ mãi trong lòngBao vết thương ngày xưaVà tôi ước tôi đã hôn anhKhi vòng tay vừa khẽ ghé thămVà tôi ướcTôi đã ôm anh trong tình yêu nàyĐể ngày mai chẳng vấn vương chiVì dù sao tình cũng điVà chỉ có thể là anhChỉ có thể là anhVà tôi ước tôi đã hôn anhKhi vòng tay vừa khẽ ghé thămTôi ước tôi đã ôm anhTrong tình yêu nàyĐể ngày mai chẳng vấn vương chiVì dù sao tình cũng điVà chỉ có thể là anhChỉ có thể là anhVà chỉ có thể là anhNgay bây giờHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum Chỉ thuộc về anhTrở về quê nhà Truly sau mười năm, Delaney Shaw đứng trước cơ hội sở hữu khoản thừa kế khổng lồ từ Henry Shaw, cha dượng vừa mới qua đời của cô. Mười năm qua, hai cha con đã cắt đứt mọi liên hệ, nhưng giữa họ vẫn còn sợi dây gắn kết mẹ Delaney và Nick Allegrezza, đứa con riêng không được thừa nhận của Henry Truly, Delaney có một quá khứ muốn quên nhưng có lẽ sẽ làm cô nhớ mãi. Mâu thuẫn với cha dượng; những tiếp xúc ngọt ngào với Nick Allegrezza trong một đêm bung phá khỏi những ràng buộc và kiểm soát của người lớn; những lời đồn thổi đầy tai tiếng như cơn bão cuốn qua thị trấn. Mọi chuyện chỉ kết thúc khi Delaney đi học xa nhà và đây là lần trở về đầu tiên sau mười năm khoản duy nhất trong di chúc ràng buộc cả Dalaney và Nick chính là việc họ không được có quan hệ yêu đương với nhau. Henry biết về quá khứ của hai người, Henry biết cả hai người đều ghét những gì ông muốn, và quan trọng hơn, ông hiểu thấu trái tim của hai kẻ dường như sinh ra để dành cho nhau và chỉ thuộc về nhau. Ông có lẽ đã tin rằng, hai đứa con "bất trị" của mình sẽ chẳng bao giờ thực hiện theo những điều khoản trong di chúc. Và ông đã tự ví mình đã bán mình cho tiền bạc bởi cô cần tiền để thực hiện ước mơ ấp ủ từ lâu mở một tiệm thẩm mỹ cho riêng mình. Cô chấp nhận ở lại Truly trong một năm, chấp nhận cuộc sống buồn tẻ nhạt nhẽo ở thị trấn mà những đôi giày thời trang dường như không có chỗ để chứng minh vẻ đẹp của chúng; chấp nhận chuyện không có bạn bè, và nhất là chấp nhận phải lảng tránh Nick. Cô đã làm được tất cả, trừ điều cuối có vẻ như không hề quan tâm đến những gì sẽ được hưởng từ người cha chưa bao giờ thừa nhận anh, và vì thế, không có lý do gì để anh tránh xa Delaney. Những ám ảnh trong quá khứ, vẻ đẹp khiêu khích và thái độ nửa như rời xa, nửa như gần gụi của Delaney đã khiến Nick lãng quên những cô gái và những mối quan hệ nhạt nhẽo khác của mình; lãng quên luôn cả những mối ganh tỵ từ khi thơ bé, lãng quên luôn cả việc Delaney đã từng làm anh tổn thương… Bằng cách này hay cách khác, từ những việc thật nhỏ bé nhất, Nick bước vào cuộc sống của Delaney từ lúc nào không biết, và giữa những hỗn độn của cảm xúc căm ghét-yêu thương, cô nhận ra, mình chỉ thuộc về điểm khác của Truly, Madly Yours có lẽ là sự tồn tại của một thị trấn mang tên Truly, nơi khởi nguồn của tình yêu-thù hận; cay đắng-ngọt ngào; nỗi buồn-niềm vui; khổ đau-hạnh phúc. Truly là nơi Dalaney đã từng muốn rời bỏ, nhưng đó là nơi cuối cùng cô sẽ mãi mãi thuộc về. Truly không phải là thị trấn duy nhất, còn có rất nhiều những thị trấn khác đã trở thành bối cảnh chính cho những tiểu thuyết của Rachel Gibson và với cô, chúng là những nhân vật thật sự-những nhân vật đặc biệt.

chỉ thuộc về anh